Bông hồng cài áo
Nhạc sĩ : Phạm Thế Mỹ
Lời: Nhất Hạnh
Một bông Hồng cho em
Một bông Hồng cho anh
Và một bông Hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười
ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm
Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền
Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời
Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu
Rồi nói, nói với Mẹ rằng “Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không ?”
-Biết gì ? “Biết là, biết là con thương Mẹ không ?”
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em
Hãy cùng tôi vui sướng đi.
Bắt đầu học ngại ngữ…
ính iem hay ngại, xấu hổ và lười như hủi nên cái món ngại ngữ này em học từ 15 năm rồi mà vẫn dậm chân tại chỗ. Dậm chân tức là 15 năm nay chưa bao giờ viết được thư tỏ tình với em nào bằng tiếng Anh. Rất là buồn…
Tuần rồi sau một thời gian suy nghĩ em đã kiếm sư phụ để tầm sư học đạo. Sư phụ này người Sing nói tiếng Việt chuẩn như em vẫn thường tán gái.
Sư phụ em dạy em nhiều lắm. Nhưng bài đầu tiên là tập hát. May mà em có chất giọng cũng ổn, hát hơi bị hay… nên em áp dụng ngay 1 phát.
Các bạn thưởng thức nhé ![]()